Proust nói về măng tây

Tôi chưa từng ăn măng tây, nên không thể nào biết được mình có phải là người may mắn hay không khi chưa từng phải ngửi trúng mùi nước tiểu sau khi cơ thể tiếp thụ loại thực vật này. Theo như nhiều người thì sau khi ăn và đi vệ sinh sẽ rất nặng mùi. Trong Search, câu bé Marcel, theo một cách rất tinh nghịch, đã tả lại măng tây không chỉ quá mức gợi cảm mà còn rất tinh nghịch với vấn đề này:

Leave a comment

Montaigne nói về nỗi buồn

Nỗi buồn ngày càng đáng giá, hoặc đúng hơn là ngày càng được tô vẽ. Không khó để đi dạo một vòng mạng xã hội và gặp các nhà văn nương náu nỗi buồn, có người lấy cảm hứng từ nó, có người cường điệu nó cố trở thành trademark. Nhưng hình như nỗi buồn đã mang dáng dấp trang sức ấy từ thế kỉ 16 rồi, nếu không Montainge đã không rỏ ra bực bội: “Tôi không thích hoặc lưu tâm đến nó, dù rằng mọi người đều quả quyết tôn vinh nó với một đặc ân. Họ đắp nỗi buồn lên học thức, đức hạnh, lương tâm: một thứ trang sức dị hợm và ngu ngốc!” Và trước hết ông cũng tự khẳng định một điều mà chúng ta, những người đọc sau hàng trăm năm, có thể bán tín bán nghi mà mỉm cười: “Không ai trên đời này dứt khoát với cảm xúc này hơn tôi.”

Posted in , | 2 Comments

deckle edge

Ngay cả ở mấy trang mua sách của Tây cũng thấy người ta không thích sách có mép giấy chưa xén, nói chung là người ta thích sách có lề trơn tru và bằng nhau. Nhiều người nhìn sẽ chê xấu nhưng thực ra cầm sách thế này đọc rất vui, lật trang thích hơn mà còn không sợ làm bẩn chỗ ngón tay đè vào giữ sách (một điều quan trọng với tụi mọt sách, lolz) vì đằng nào nhìn nó cũng cũ.

Leave a comment
Powered by Blogger.

Search

Swedish Greys - a WordPress theme from Nordic Themepark. Converted by LiteThemes.com.